Chevrolet Military Blazer 6.2D – Người mở đường

Nói về công ăn việc làm, Akos – năm nay 33 tuổi – là một tay thợ xây lành nghề. Lần đầu sang Mỹ du lịch, anh đã bị mê hoặc bởi những chiếc xe địa hình gắn động cơ V8 – loại xe bình dân của xứ sở cô-la và thịt bò băm viên. Niềm đam mê đó đã thúc giục anh tậu bằng được một chiếc Chevy Blazer, phiên bản quân sự để mang về “cày ủi”, tạo những con đường mòn cho các loại SUV mốt, “chân yếu tay mềm” của chúng bạn nơi quê nhà trên những ngọn đồi ở dãy núi Bakony, phía Bắc vùng hồ Balaton, Hungary. Xây nhà và xe địa hình quân sự - công việc hòa bình nhưng sở thích lại đầy tính chiến tranh. Hay có lẽ đó cũng là luật bù trừ của Tạo hóa?!
Cách đây gần chục năm, có lần Akos rủ tôi phóng vào rừng ngập tuyết giữa mùa đông giá rét để… thử chiếc Mitsubishi Pajero mới mua và đó chính là dịp đầu tiên, tôi cảm nhận được sự khác biệt giữa xe địa hình dẫn động 4 bánh và ôtô thường. Dùng từ “cảm nhận” cho oai thế thôi, chứ có thể diễn tả một cách đơn giản rằng: trên những đoạn đường ngập tuyết, có chỗ đã đóng băng trơn tuồn tuột, trong khi xe hơi thường chỉ dám dò dẫm với tốc độ 35-40 km/h thì Pajero vẫn phóng ào ào 70-80 km/h, chẳng khác gì mùa hè đường khô ráo. Mùa đông năm nay, sau một thời gian dài không gặp, Akos lại rủ tôi qua nhà để… thử xe. Khổ quá, lạ gì cái Pajero, lần trước đã đi vòng vèo chán trong rừng rồi, mà năm nay trời ấm, không có tuyết,… nghĩ vậy nhưng vì nể bạn nên tôi vẫn đến. Và đã thực sự bất ngờ…
Trời đất ạ! Đúng là ấn tượng ngay từ cái nhìn ban đầu theo đúng nghĩa đen. Đó không phải là chiếc Pajero cũ mà là một chiếc xe quân sự Mỹ 2 cửa to kềnh, còn nguyên nước sơn ngụy trang loang lổ. Để “đồng bộ” với chiếc xe, Akos đã vận bộ quần áo rằn ri, mũ vằn vện, giày cao cổ và kính râm đen, chỉnh tề như sắp sửa lên đường hành quân. “Chevy Military Blazer 6.2 Diesel” – Akos nghiêm giọng giới thiệu, mặt mũi “quan trọng” như ông hạ sĩ quan quân đội, rồi trèo lên ca-bin (vâng, trèo lên chứ không phải là chui vào) và xoay chìa khóa điện nổ máy. Ồ,ồ, ồ, ầm ầm ầm, … từ thuở bé tới giờ, tôi chưa nghe thấy động cơ xe nào có tiếng nổ gầm gừ đe dọa như vậy. Đánh đu lên ca-bin, lúc tôi dập cửa thì Akos cũng cho xe từ từ chuyển bánh. Điểm khác lạ đầu tiên mà một chủ nhân xe hơi thường lập tức nhận ra trong ca-bin chiếc xe này không phải là tư thế ngồi cao hay phần mũi xe quá dài khiến người lái không thể căn được đường mà là cái hộp đựng đồ giữa ghế lái và ghế hành khách. Nếu như trên các dòng xe hơi, đó là một hốc nhỏ, cho vừa mấy đồng xu lẻ thì ở Chevy Military Blazer, hộp này to bằng thùng kem que của các bác bán hàng rong. Nói vậy, các bạn đủ tưởng tượng được khoảng cách giữa tài xế và hành khách. Mỗi người một thế giới riêng, tự do hai tiếng ngọt ngào. “Cài dây an toàn” – Akos nhoài người sang bảo tôi và đó là điểm khác lạ thứ hai trên chiếc xe này. Không giống loại đai an toàn lỏng lẻo hàng ngày ta vẫn miễn cưỡng kéo qua ngực, rồi cắm vào chốt, đai an toàn của xe địa hình quân sự rất khó rút và khi đã chốt thì nó buộc “dính” luôn người vào ghế ngồi. Chỉ đợi có thế, Akos rẽ tuột khỏi đường nhựa và bắt đầu đưa tôi đi “thám hiểm”.
Dù phải di chuyển trên đường sỏi đá gồ ghề nhưng Akos vẫn để cần số phụ ở cấp “2H”, nghĩa là chỉ dẫn động bánh sau. Con đường đất vắt quanh một triền đồi, nhiều đoạn chỉ rộng hơn mũi xe một chút. Akos đạp ga phóng ào ào. Nhờ vệt bánh rộng và bộ lốp đặc biệt, người ngồi trong xe chỉ cảm thấy bánh sau thỉnh thoảng hơi bị trượt ngang. “Vịn vào tay nắm!” – Akos dõng dạc ra lệnh rồi giảm tốc, chuyển sang cấp “4H” và rẽ ngược lên một quả đồi thấp. Chẳng thấy đường đâu, tôi (và cả anh) chỉ nhìn thấy… bầu trời mùa đông quang mây, xanh thắm. Đoạn dốc đó thực ra chưa cao lắm, xe hơi thường dĩ nhiên không vượt qua được nhưng trèo bộ thì chắc là không có “vấn đề gì”. Akos cũng muốn khởi động mà thôi. “Chỗ này để ga-răng-ti cũng bò qua được” – anh chia xẻ kinh nghiệm. Băng qua một đoạn đường hẹp, nhiều chỗ phải chạy… nghiêng, Akos giới thiệu cho tôi về hệ treo khó tưởng tượng của chiếc xe này. Khi hai bánh bên trái vẫn ở dưới đường, hai bánh bên phải lăn trên vách núi, thì cũng là lúc tôi ngồi lơ lửng trên không còn Akos vặn vẹo vô-lăng ở đâu đó tít tận bên dưới. Lúc này, tôi bắt đầu hiểu được công dụng của chiếc đai an toàn trên xe. Phóng được độ 3 km thì chúng tôi đến một thảm cỏ rộng trên đỉnh núi cao. Chắc hẳn bạn tôi muốn đưa tôi đến đây để ngắm nhìn phong cảnh của dãy núi trùng điệp phía bắc hồ Balaton nổi tiếng. “Thằng cha này trông thế mà lãng mạn” – tôi tự nhủ, nhưng quái, tại sao không thấy hắn dừng xe. Tôi chợt hoang mang. Và rồi, Akos cũng dừng hẳn lại, nhưng không phải là để cho tôi mở cửa ra ngoài, ngắm nhìn trời đất mà vì anh muốn cài cấp “4L”. Bạn dùng xe địa hình hẳn đều biết khi đã phải dùng đến “4L” có nghĩa là “tình hình đã trở nên nghiêm trọng”. Akos chuyển cấp xong, quay sang tôi nháy mắt ranh mãnh và từ từ cho xe… xuống núi. Ngược hẳn lại với lúc lên dốc, không thấy đường đâu chỉ thấy trời xanh, lúc xuống dốc cũng chẳng thấy vệt đường mà chỉ thấy… bụi cây hoặc đống đất ngay trước mũi. Cả Akos và tôi đều đứng thẳng người - theo chiều ngang – trong ca-bin. Khác với Akos, còn có chỗ “tựa chân” là bàn đạp ga và bàn đạp phanh, chân tôi duỗi thẳng, không tì được vào đâu cả. Cần mẫn bò xuống cuối dốc, tưởng là thoát hiểm, là được đi về, nhưng Akos lại cài số lùi, chạy ngược lên con dốc mà chúng tôi vừa vất vả lắm mới bò được xuống. “Lùi bao giờ cũng dễ hơn tiến” – Akos giảng giải thêm về sự phân bổ trọng lượng của xe, về tỷ lệ khác nhau giữa số lùi và số tiến. Quả có thế thật vì chiếc xe trèo ngược khá nhẹ nhàng. Hai chúng tôi lại đứng thẳng trong ca-bin – theo chiều ngang – và chân tôi lại không có chỗ để tì cho đỡ mỏi.
Lên đến thảm cỏ trên đỉnh núi, Akos đỗ xe (tôi thở phào nhẹ nhõm) và hào hứng chỉ những vệt đường nham nhở dẫn xuống phía dưới kia:
“Tất cả đều do tôi tạo ra với chiếc xe này. Tôi mở đường và lũ bạn dùng xe địa hình mốt (theo Akos thì đó là Nissan Patrol, Mitsubishi Pajero, Toyota Land Cruise,... có lẽ do anh quá quen với Chevy Military Blazez) cứ thế bám theo đó mà vượt qua chướng ngại”. Khác với đoạn dốc ban đầu, xe hơi không vượt nổi nhưng người đi bộ vẫn trèo được qua thì những đoạn dốc ở đây là một thử thách lớn, kể cả đối với người đi bộ. Giới thiệu xe như thế, chắc là cũng đủ, Akos đủng đỉnh đánh xe xuyên rừng đi về. Lúc vượt qua đoạn đường nhựa, tôi chợt nhớ ra:
- “ Sao không đi đường này về cho nhanh?”
- “Không được vì xe làm gì có biển số”
Luồn rừng một quãng, chúng tôi tới một cây cầu nhỏ vừa đủ cho một chiếc xe chạy qua. Đúng lúc đó, ở đầu cầu bên kia xuất hiện một chiếc SUV “mốt” đi ngược chiều. Chẳng cần đắn đo, Akos thò tay qua cửa kính, vẫy người tài xế nọ cứ việc tiến lên rồi thản nhiên rẽ… xuống suối. Vượt qua con suối và vũng bùn sâu gần đó, chiếc xe của chúng tôi bị một cây thông lớn, chắc do bão quật đổ, chắn ngang đường. Akos mỉm cười, dừng xe, đeo găng tay bảo hộ, rút một sợi tời sắt buộc vòng qua cây thông, đầu kia anh móc vào cái móc ở mũi xe rồi cài số lùi kéo phăng thân cây thông ra chỗ khác.
“Dạo Noel vừa rồi vùng này tuyết to, chiếc xe buýt liên tỉnh bị trượt xuống rãnh, đội cứu trợ chưa biết làm thế nào thì tôi đã chạy về nhà lôi Chevy ra kéo tuột chiếc xe búyt đó lên. Sức kéo của Chevy Military Blazer là 6 tấn” – Akos khoe với tôi về tính năng “kéo cày thay trâu” của xe.
Hàng năm, những người hâm mộ xe Mỹ trên khắp châu Âu và ở Hungary vẫn thường tổ chức ngày hội “V8”. Tất nhiên Akos không thể vắng mặt trong các cuộc tụ họp này.
“Thế anh đi bằng cách nào?” – tôi tò mò hỏi sau khi biết rằng Chevy Military Blazer không thể tham gia giao thông vì không có biển số.
“Tôi luồn rừng.” – Akos đáp thản nhiên – “Nhân tiện mở đường cho anh em chơi xe địa hình vùng đó.”
(Xem thêm ảnh trong Thư viện ảnh)

|